Không một ai dám xem nhẹ Trần Khanh. Ngược lại, bao gồm cả bản thân lão, tất cả đều vô cùng cảnh giác với hắn. Cho dù lúc này nhìn qua, phe Trần Khanh dường như đã bị dồn vào đường cùng: bản thân hắn đột phá vương cấp dẫn đến nguyên khí đại thương, sống chết chưa rõ; chủ soái đến viện trợ là Điền Hằng thì gặp phải ma tượng tập kích; Tây Hải quân như rắn mất đầu, hệt như một miếng mồi ngon béo bở mặc người xâu xé bất cứ lúc nào.
Dù vậy, vẫn không một ai dám coi thường hắn.
Tứ đại công hội dựa vào bề dày tích lũy suốt hàng ức vạn năm, hoàng đế dựa vào nhân gian khí vận cùng sự âm thầm hậu thuẫn thuở ban đầu của công hội, còn Trần Khanh lại đi lên từ hai bàn tay trắng. Chỉ trong vòng chưa đầy mười năm ngắn ngủi, hắn đã có thể phân đình kháng lễ với mấy thế lực lớn. Bản lĩnh cỡ này, dù nhiều kẻ ngoài miệng không chịu thừa nhận, nhưng sâu trong lòng vẫn vô cùng kiêng dè.
Một kẻ như vậy, ván cờ vừa bắt đầu đã vội vã lui sân, cho dù có lui một cách hợp tình hợp lý, thì vẫn khiến người ta phải âm thầm đề phòng hậu thủ của hắn.




